Nỗi sợ có khi nào biến mất ?

Gần đây mọi người thế nào?  Đi làm, đi học có vui không? Mình thì vẫn thế, đi làm và gom nhặt những mẩu chuyện vui. Thực ra, câu chuyện hôm nay cũng không có gì đặc biệt cho tới khi mình có những liên tưởng về nỗi sợ và những câu hỏi “Nỗi sợ có khi nào biến mất ?”. Vì vậy mình muốn viết gì đó, cho mình, cho các bạn và cho chúng ta.  

Hôm nay, mình có cuộc họp ngắn với team, trong đó có 3 vị là giám đốc bộ phận. Vì hôm nay các phòng họp đã bị mượn hết nên cả team chui vào phòng họp VIP, phòng là nơi tiếp khách riêng của cụ Tổng. Lần nào vào họp mình cũng kéo ghế cho mọi người, đợi mọi người ngồi xong xuôi, mình kéo ghế ngồi và chỗ góc bàn, ngay cạnh cửa. Sau buổi họp một trong ba vị Giám đốc trêu: “Vị trí này chỉ có Mina dám ngồi thôi, đội tao không ai dám ngồi.”

Về phòng hỏi Sếp mới biết, hóa ra mình ngồi vào vị trí mà cụ Tổng hay ngồi, thay vì ngồi ở đầu bàn cụ thích ngồi đó vì thoáng mà vẫn  bao quát được cả bàn họp. Vậy nên mỗi khi xuống phòng cụ báo cáo hay họp hành mọi người thường có thói quen tránh vị trí đó.

Câu chuyện này khiến mình liên hệ với những quyết định của mình gần đây, những ý kiến và trải nghiệm xung quanh về nỗi sợ.

Trên thực tế, ai cũng có nỗi sợ của riêng mình. Nỗi sợ được hình thành và được phân biệt tùy vào vị trí (vị trí ở đây có thể ở mặt chính trị, kinh tế, xã hội), nền tảng hiểu biết, tầm nhận thức, sự trải nghiệm và thậm chí là định kiến chủ quan của mỗi người. Vì vậy, chúng ta bắt gặp nhiều nỗi sợ chung nhưng cũng có thể có nỗi sợ riêng. Và tùy vào những yếu tố trên cùng sức mạnh nội lực của mỗi người, từ đó thúc đẩy quyết định hành vi làm gì đó hay không. 

Theo nghiên cứu, hiện tại nỗi sợ có thể được phân chia làm hai loại: Nỗi sợ bản năng và nỗi sợ tâm lý. Nỗi sợ bản năng thường là những cảm giác lo lắng, sợ hãi trước những nguy hiểm, đe dọa tới tính mạng như sợ tấn công, đe dọa, dịch bệnh, thiên tai v.v… Mình tạm gọi là nỗi sợ xuất phát từ bên trong. 

Còn nỗi sợ tâm lí thường là những nỗi sợ được coi là những tác động từ bên ngoài như sợ bị đánh giá, phán xét, sợ cô đơn, sợ không mất đi sự sở hữu, kém cỏi, v.v…

Vậy nhìn vào ví dụ ở đầu bài viết, mọi người sợ ngồi ở “cái ghế” đó là vì nỗi sợ tâm lý. Sợ nếu Sếp thấy thì bị mắng, sợ đồng nghiệp thấy thì gièm pha. Sự lo lắng trở thành áp lực và dẫn tới hành động “không ngồi ở vị trí đó. Còn mình, tất nhiên vì mình không biết chuyện gì đã xảy ra, nên mình không sợ ngồi ở vị trí yêu thích của cụ Tổng.

Trong công việc, mình cũng đã từng đối mặt với nhiều nỗi sợ dạng này, đặc biệt khi mới bắt đầu đi làm. Sợ mình tiếng Trung mình không đủ tốt, tiếng Anh không đủ giỏi, nói thì người nghe không hiểu. Sợ mình là người mới trong ngành, sợ nói thì khách chê cười, sợ bị Sếp mắng, sợ bị đồng nghiệp bàn tán, v.v… Nhưng bạn thấy đấy, mình vẫn ở đây, làm tốt công việc mình đang nắm giữ. 

Hay gần đây, để có cái nhìn bao quát và đa dạng hơn về chuyện công việc, mình kết nối nhiều hơn với nhiều anh chị, bạn bè mới ở group Work-Life Balance in Taiwan, ở Việt Nam và các nước khác nữa. Chúng mình chia sẻ và nói chuyện với nhau về nhiều khía cạnh nhỏ. Mình lại càng thêm chắc chắn rằng, ở bất cứ vị trí nào, chúng ta đều có những nỗi sợ nhất định. Nó luôn luôn được giải quyết, nhưng cũng luôn được sản sinh và nhân mới.

Đặc biệt, mình được nghe nhiều về nỗi khi họ bắt đầu công việc, sự nghiệp mới. Nỗi sợ này được cộng hưởng hình thành từ nỗi sợ từ bỏ và bắt đầu. Từ bỏ thói quen, vùng an toàn của mình để làm khác đi, học thứ mới. Họ những người bàn về vấn đề này và mình đều thừa nhận “cảm thấy sợ”, nhưng chỉ khác có người trong số đó đã lựa chọn đi qua và đánh bại nỗi sợ để nhận những quả ngọt lớn hơn. Phần còn lại thì ngồi trong nỗi sợ, tích vào ô tưởng chừng “an yên” rồi ngồi tiếc nuối khi thấy người khác trở nên tốt đẹp. Và cứ thể để cho nỗi sợ được tích lũy, sản sinh và quay vòng. 

Mình viết tới đây, không muốn cái kết là sự khuyên răn hay hô hào gì cả. Chỉ muốn nói rằng nỗi sợ sẽ luôn luôn tồn tại, không tự nhiên mất đi, nhưng sẽ tự nhiên sinh ra nhưng bạn có quyền chọn lựa “không để nỗi sợ ngăn cản bạn làm điều gì đó”.

Facebook Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.