Có khi nào sự tử tế làm bạn thấy xấu hổ? (Phần 2)

Tiếp thep vẫn là những câu chuyện mà mình trải qua trong suốt những năm ở Đài Loan, mình viết lại và chia sẻ không phải vì mình muốn màu hồng hóa hòn đảo này, cũng không thần thánh con người ở nơi đây vì chính mình đôi lúc cũng thất thất vọng, muốn rời xa nơi đây bởi những thứ màu mè không thật. Nhưng tại sao mình muốn ghi lại ở đây bởi đây là những điều quý giá mà mình muốn gói ghém cho chính mình và tin nó sẽ là những ngọn nến nhỏ soi sáng cho mình cũng có thể cho bạn – người đang đọc blog trong đoạn đường tới dù có ở phương trời nào.

Các câu chuyện khác về sự tử tế, mời các bạn ở: Có khi nào sự tử tế làm bạn thấy xấu hổ? (Phần 1)

Câu chuyện 3:

– Chị ơi, em quên mất balo ở ga tàu rồi.

Mình nói với chị cùng phòng sau chuyến công tác ở Cao Hùng. Trong balo có vài bộ quần áo, đồ mỹ phẩm, đồ dưỡng da và vài vật dùng cá nhân. Nó sẽ chẳng giá trị nhiều với ai đó, nhưng với mình – đứa sinh viên nghèo khi đó thì nó là tất cả những gì mình đang có.

Mình gọi điện tới ga tàu, điền thông tin báo mất, nhờ họ kiểm tra camera nhưng “tiếc là hôm đó cuối tuần, ga tàu nhiều người quá, lại đúng lúc nhá nhem tối, balo của mình không tìm lại được”, họ nói.

Vậy là mình không có balo dùng đi học, tủ đồ đã ít nay lại thiếu mất vài bộ đồ, mình cũng tạm thời dừng dưỡng da vì học bổng chưa có, tất nhiên mình không có dư tiền để sắm đồ mới, thậm chí tiền ăn cũng chỉ đủ tiền tới cuối tuần đó.

Mình buồn mất vài ngày, vì ngoài đồ dùng cần thiết của mình mất sạch thì bộ đồ của chị cùng phòng để nhờ chỗ mình và chai nước hoa mình thích nhất, được tặng hôm sinh nhật, vẫn mới nguyên cũng bị mất theo cái balo đen đó. Nhưng giờ nghĩ lại vẫn may mắn  tất cả giấy tờ cá nhân, thẻ ngân hàng đều đựng trong túi chéo nên không bị mất.

Chị cùng phòng mình nói: “Em cứ lấy dùng đồ của chị đi, khi nào có tiền thì mua sau”. Sau đó mình chỉ vay chị vài trăm tiêu tạm cho tới khi nhận học bổng. Mình cũng ngỏ lời với em Quân: bán lại cho chị cái balo xanh kia đi, em ít dùng tới mà chị đang không đủ tiền mua cái mới, em ấy nghĩ mất một hồi rồi sau đó mình có cái balo “mới” – chỉ có 150 NTD (100 ngàn VND).

Đứa bạn người bản địa, cũng quen sơ sơ biết chuyện, chẳng nề hà nói: “Mày còn tiền ăn không, lấy của tao đi, tao chuyển cho mày 5000 ntd (khoảng gần 4 triệu VND)”. Tất nhiên mình lòng tốt của bạn mình nhận nhưng số tiền kia thì mình từ chối rồi, vì số tiền đó còn hơn chỗ học bổng tháng của mình nữa, mình mà vay thì khi nào mới trả lại được.

 

Câu chuyện thứ 4:

Mình mới lên Đài Bắc, hôm đó tối muộn, mình bắt tàu nhanh về chỗ ở, nhưng vì không ở đó, cũng mệt nữa nên không để ý tàu đi tới ga trung chuyển đó thì sẽ ngừng dịch vụ. Muốn tới ga mình gần nơi mình ở thì phải chuyển sang tàu khác. Cho tới khi mình ngẩng đầu lên thì cửa đã đóng, tàu vẫn đang chạy nhưng đèn trong khoang tàu đã tắt, chỉ có một mình nơi không quen thuộc và bóng tối.

Mình sợ nhưng cố trấn tĩnh bản thân rồi lật đật đi tới nút gọi khẩn cấp, chú lái tàu giải thích, tàu này đã hết giờ dịch vụ, giờ tàu về bến nghỉ, nhưng yên tâm, đợi chút lát rồi chú sẽ đưa cháu về ga trung chuyển.

Vậy là 3 phút sau, chú lái tàu xuống tận toa hỏi mình muốn đi đâu, giúp mình kiểm tra giúp mình số tàu, giờ chạy và vui vẻ lái tàu đưa một mình mình về ga trung chuyển. Mình đã nghĩ mình sẽ bị mắng một trận vì gần 11 giờ rồi, sắp nghỉ rồi mà vẫn phải chạy đi chạy lại vì đứa ngơ ngơ như mình.

Câu chuyện 5:

Chị Xuân Mãn là đồng nghiệp của mình, chị hơn mẹ mình một tuổi nhưng do môi trường công sở ở Đài, mình xưng em gọi chị. Chị là người duy nhất cho mình cảm giác mình có thể được là chính mình nơi công sở. Không cần giữ ý, không che giấu mà cứ trượt tuột là mình thôi.

Hôm rồi mình cãi nhau với khách hàng, rồi chị qua hỏi có chuyện gì thế, cần chị giúp gì không. Mình kể với chị, chị lại cụm cụi giúp mình xem qua giấy tờ rồi nói phần này chị giúp em, phần này em làm như thế này, như thế kia.

Mọi người nói, công việc không nên có tình bạn, vì ở đó chỉ có chỉ tiêu, lợi ích và sự toán tính. Nhưng có điều qua vài lần không chỉ trong công việc, mà cả ở cuộc sống nữa. Với vị trí của mình và chị ấy, mình tin chị Mạn đối với mình là tốt thật. Chẳng tính toan gì ngoài tấm lòng của chị ấy.

Mình biết ai cũng như vậy, khi sống xa nhà sẽ có những khó khăn chật vật riêng. Mình biết ngoài cuộc sống kia, cũng như bao người khác, mình không tránh khỏi nhưng đo đếm, hằn học và lừa đảo.

Quả thật, mình cũng đã từng là nạn nhân nhưng mình vẫn thấy mình thật may mắn bởi giữa lúc khó khăn đó mình luôn thấy được những sự tử tế ở phía đầu bên kia, những người yêu thương và giúp đỡ mình nhất có thể, cho dù họ không quen biết mình, không ruột thịt không thân thiết.

Mình biết, trong đoạn đường tiếp theo, sẽ còn nhiều nữa những lần chúng ta sẽ phải đấu tranh với lợi ích, sự vị kỉ để chọn lựa, phân biệt tốt xấu nhưng mình tin những câu chuyện đẹp đẽ kia vẫn sẽ là ngọn đuốc thắp sáng kéo mình về với nguyên bản của sự tử tế, như những lần mình nhen nhóm sự đố kỉ ích kỉ với ai đó, chút xíu thôi, mình đã thấy xấu hổ rồi, trước những sự tử tế đó.

Facebook Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.