Đám cưới của người Đài Loan

Hôm cuối tuần mình được tham gia lễ cưới của đồng nghiệp. Vì lần đầu tiên được tham gia đám cưới của người Đài Loan nên rất háo hức.

Tiệc cưới được tổ chức tại khách sạn ngay cạnh ga tàu điện nên khá tiện cho khách khứa từ xa đi lại.

Từ khi bước ra khỏi thang máy, tiến gần về lễ cưới, hình ảnh đầu tiên mình bắt gặp là đội lễ tân. Ở khu vực này cho phép khách tham dự không gian để viết lời chúc, chuẩn bị phong bao (người Đài không dùng phong bì như Việt Nam mà dùng bao lì xì kiểu như lì xì Tết màu đỏ), sau đó gửi trực tiếp cho ban lễ tân. Ban lễ tân đều là họ hàng thân thiết của cô dâu đảm nhiệm. Sau ghi xong lời chúc phúc, gửi bao lì xì thì họ sẽ tích tên bạn ở danh sách khách mời, hướng dẫn bạn ở số bàn bao nhiêu và trả lễ cho bạn bằng một hộp bánh hỉ.

Trước kia, bánh hỉ của người Đài thường dùng là “bánh đại”, đó hình tròn, to, được làm từ hỗn hợp bột mì, dầu, bơ, nhiều lớp. Nhân ngọt hoặc ngọt làm từ đậu đỏ, ruốc thịt lợn, cá hồi, trứng muối v.v… .Giờ khi nền kinh tế thị trường, bánh hỉ không những nhiều hình thù, mùi vị, màu sắc khác nhau mà còn được thay bằng nhiều loại bánh ngọt khác.

Hôm nay mình để ý có 2 loại bánh hỉ, bàn bè, đồng nghiệp cô dâu chú rể thì nhận bánh ngọt, hơi hướng Âu hoá, còn các trưởng bối, họ hàng lớn tuổi thì được trả lễ bằng bánh hỉ truyền thống.

 

Sau khi check-in xong, mình vào hội trường, ổn định chỗ ngồi, bắt đầu thưởng thức đồ ăn, ca nhạc và đợi cô dâu xuất hiện.

Hôm nay, cô dâu thay 3 bộ đồ kết hợp với 3 chương trình khác nhau. Bộ đầu tiên là lần đầu cô dâu chú rể xuất hiện, có lẽ là lúc quan trọng nhất nên bộ váy này cũng óng ánh và lộng lẫy nhất. Khi này, các quan khách vừa dùng bữa, vừa xem video về hành trình 10 năm yêu nhau đầy xúc động và lời chúc phúc, cảm ơn từ nhân vật chính cũng như đại diện hai gia đình.

Bộ thứ 2, khi chú rể một tay cầm mic hát “Chậm chậm thích em”, một tay cầm hoa và đón “người yêu cũ” lãng mạng tiến vào lễ đường. Sau đó, không khi được làm nóng lên bằng một màn nhảy hiện đại của cặp vợ chồng son trên nền nhạc gì đó mà mình chợt không nhớ ra tên. Có lẽ vì kịch bản đã lên sẵn, cô dâu phải nhảy nên bộ váy lúc này nhẹ nhàng chút nhưng vẫn rất thướt tha và nổi bật. Ngoài ra, hôm nay bố mẹ hai bên cũng rất phấn khởi nên đều góp vui bằng nhiều bài hát và nhảy rất sôi động.

Bộ thứ 3, lúc này cô dâu không tiến vào hội trường nữa mà đứng ở ngoài sảnh trên background – nền được tranh trí cầu kì. Lúc này, quan khách, bạn bè đã dùng bữa xong, tiệc cũng gần tàn và mọi người sẽ tìm cô dâu, chú rể chụp ảnh làm kỉ niệm. Mình hỏi đồng nghiệp thì biết là thường bộ váy thứ 3 sẽ là màu đỏ, thể hiện hỷ sự và làm cho cô dâu nổi bật nhất.

Từ khi bắt đầu tiệc cưới và tới khi kết thúc khoảng chừng 4 tiếng. Mình nghe nói đây không phải đám cưới truyền thống nhưng mọi nghi lễ và tập tục quan trọng đều được giữ lại.

Trong suốt 4 tiếng ấy, mình được đi dọc hành trình cảm xúc rất đặc biệt từ hào hứng, tò mò, thấy thiêng liêng, trân trọng hạnh phúc, xúc động cho tới quay lại hào hứng “ôm mộng” cho chuyện của mình sau này. Haha.

Từ hôm đó lọ mật tình yêu của mình lại được đổ đầy chỉ bằng một câu, và mình nghĩ ai đọc tới đây cũng sẽ như mình:

“Em không còn hoài nghi gì nữa, người mà cùng em đi cả quãng đường còn lại chính là anh”.

Tình yêu của họ đi qua nhẹ nhàng hệt như cách họ kể tại buổi lễ. Họ đã đi qua 10 năm, kể từ khi tốt nghiệp đại học tới giờ. Họ, người miền Bắc, kẻ phía Nam, hẹn hò nhau bằng những chuyến tàu vội vã cuối tuần. Trong khung hình cưới, mình nhìn thấy một xấp vé tàu khoảng hơn 3 trăm trang.

Mình nghĩ, không phải ai cũng may mắn tìm được đúng người để gắn bó từ sớm như thế nhưng cũng không phải ai cũng giỏi để duy trì một tình trong khoảng cách như thế.

10 năm như cách họ nói “đi qua rất nhẹ nhàng nhưng rực rỡ”.

Facebook Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.