1001 câu chuyện “Sếp nhà người ta”

Một em trong nhóm bạn mình nhắn tin kêu “Các chị ơi, Sếp mọi người có để ý tiểu tiết, kiếm cớ gây sự, hoặc không muốn cho nhân viên nghỉ phép dù đó là quyền lợi của mình không ?”. Nói chuyện một hồi bọn mình đều khuyên em “tìm việc mới”. Nhân tiện chủ đề này mình chia sẻ một chút về “Đại ca” của tụi mình. Hi vọng qua câu chuyện của mình sẽ khiến các bạn thấy tương đồng chứ không phải thốt lên “Ôi, Sếp nhà người ta”.

Sếp – vị Giám đốc trực tiếp quản lý là một người cực kì đáng mến. Mình cũng đã học được nhiều điều từ ổng. Nên thi thoảng mình lại viết lại những mẩu chuyện ngắn về ổng là vậy. Nhắc lại một lần nữa, công ty mình, đặc biệt là Sếp mình không hề biết mình có fanpage, nên mất công ai đó bảo thầm mình nịnh Sếp. hehehehe

1. Dù có là nhờ đưa công văn, lấy đồ hay bất cứ thứ gì thì câu đầu tiên ổng nói với thư ký là: “Hi X, có thể phiền cô/ làm ơn cô giúp tôi làm gì đó không?”. Chứ chưa bao giờ kiểu dạng sai khiến hoặc ra lệnh.

 

2. Bộ phận của mình có 9 người thì 7 người là con gái, 1 bạn nam thì hay ở văn phòng. Nếu phòng cần bê, vác nặng, hay lắp ráp gì đó thì ông ấy sẽ luôn chủ động đứng ra giúp đỡ bê, vác, đi gửi hoặc tự mình lắp ráp. Mình chưa bao giờ thấy ổng nề hà tôi là Sếp, việc nhỏ đó không phải việc của tôi.



3. Thời gian mình mới vào, phòng cũng lần lượt 2 bạn mới vào, chúng mình nhiều điều lưu ý nhỏ nhỏ như cách xếp giấy công văn, cách sắp xếp giấy tờ, cách viết note khi trình xin chữ ký cụ Tổng, cách giao tiếp với khách hàng, ổng đều rất kiên trì dạy và nhắc chúng mình. Ngay cả sau này, người vào người đi, ông vẫn luôn vui vẻ dặn dò như vậy.

4. Tới khi chúng mình “lớn”cả rồi, nếu là công việc đã giao cho tụi mình thì ổng cực kì tin tưởng và luôn tham vấn chúng mình trước khi ra quyết định. Ổng bảo: “Mấy đứa là người phụ trách dự án, là đứa hiểu rõ nhất, mấy đứa thấy sao, như thế nào là tốt ?”. Nhưng khi có vấn đề gì là ổng nắm được ngay vì đọc báo tuần của tụi mình không bỏ sót một chữ. Vậy nên chúng mình luôn được tự do trong khuôn khổ.

5. Luôn để ý tình trạng công việc, tâm trạng tốt xấu của mấy đứa mình để kịp thời làm công tác tư tưởng, đặc biệt khi bị khách hàng vô cớ bắt nạt, có vấn đề gì đó nghiêm trọng.  

6. Mỗi khi chúng mình làm điều gì đó sai, thay vì quát mắng như những người khác, ổng luôn nhẹ nhàng nhắc: “Lần sau chú ý hơn nhé”. Ừ nhẹ nhàng vậy nhưng chúng mình cải thiện và sửa đổi rất nhanh. Vì chúng mình có vẻ thấy “sợ” kiểu nhẹ nhàng ấy.

7. Luôn luôn tôn trọng sự khác biệt cá nhân. Có lẽ ví dụ nổi bật nhất là mình – người nước ngoài duy nhất ở phòng. Thành thực mà nói, mình có thay đổi một số thói quen để thích ứng với môi trường và trở nên tốt hơn, nhưng có những nguyên tắc – giá trị cốt lõi mà mình đã xây dựng và giữ từ khi ở Việt Nam tới giờ.

Đặc biệt là sự khác biệt ở một số góc nhìn và đồ ăn, thay vì sử dụng từ ngữ kỳ thị, hoặc tỏ vẻ “kỳ lạ”, ổng luôn luôn chia sẻ, tìm hiểu tại sao trước, hoặc tìm cách giải thích giúp mình khi đứng trước một hoàn cảnh “không mấy tự nhiên”. Thi thoảng, mình rất cảm động vì ổng luôn biết cách “bảo vệ” gà nhà. Mình nghĩ tính cách này được hình thành do ổng làm việc với khách nước ngoài nhiều chục năm nay và đi rất nhiều nước.

8. Theo quy định của bộ Lao động Đài Loan, phụ nữ sẽ được nghỉ 1 ngày/tháng mà chỉ bị trừ nửa ngày lương, không trừ chuyên cần. Ngày nghỉ này là “kỳ nghỉ sinh lí”. Mình là đứa cực kì rệu rã và mệt mỏi khi tới kỳ vì vậy tháng nào mình cũng dùng tới ngày nghỉ này. Nghe nói các phòng khác, Sếp sẽ phàn nàn nhưng Sếp mình thì hay nhắn tin: “Ừ nghỉ ngơi đi”. Hôm rồi mình đi tiêm vaccine xong đi làm, Sếp còn đuổi mình về”.

Chúng ta luôn nghĩ ai đó giỏi, cực giỏi về chuyên môn mới lên làm Sếp, điều này không sai, nhưng ở thời điểm này yếu tố chuyên môn không phải điều duy nhất nữa. Ở vị trí là một người lãnh đạo, nhiệm vụ của họ hơn hết đó là quản lý con người, vì vậy trí tuệ cảm xúc – EQ và chỉ số đồng cảm hiện nay được coi trọng hơn cả.

Bạn thấy đấy, câu chuyện mình kể không hề thể hiện được gì nhiều về chuyên môn sâu của ổng trong ngành, nhưng tại sao doanh thu cuối năm của phòng mình vẫn cao, bọn mình vẫn chăm chỉ làm việc đều tăm tắp, đó chính là vì ổng có tài lãnh đạo, đặc biệt chỉ số EQ cao và sự đồng cảm sâu sắc để dẫn dắt toàn đội làm việc có hiệu quả cao nhất. 

Mình vẫn còn nhớ, trong một lần chia sẻ của ông ở trường Đại học, ổng nói: “Làm Sếp, chuyên môn của các vị phải là  không có chuyên môn gì?”. Thoạt đầu mình nghe không hiểu lắm, giờ thì mới “À, thì ra…”

Mình nghĩ, câu chuyện về “cảm xúc và đồng cảm” có lẽ không chỉ chuyện của Sếp đâu, mà giữa đồng nghiệp và đồng nghiệp cũng rất cần được coi trọng và có hiệu quả khi sử dụng. Các bạn thử chú ý và thực hành xem sao nhé. 

Facebook Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.